CHỈ CÓ TA KHÔNG MỞ MIỆNG

Có bốn vị tiểu hòa thượng giao hẹn với nhau cùng ngồi thiền trong bảy ngày liên tiếp. Để có thể chuyên tâm đả tọa, họ đã giao ước với nhau nội trong bảy ngày này cần phải im lặng, không ai được mở miệng nói lời nào.

Trong buổi sáng ngày đầu tiên, cả bốn vị hòa thượng đều tĩnh lặng chuyên tâm đả tọa. Đến khi hoàng hôn buông xuống, trời bắt đầu sẩm tối, dưới gió chiều hiu hiu thổi, chiếc đèn dầu đặt trên bàn lập lờ thoắt sáng thoắt tối, xem chừng ngọn đèn như muốn tắt ngấm.

Trong nhóm, tiểu hòa thượng lớn tuổi nhất nhẫn không nổi la lớn: “Cần nhanh chóng cho thêm dầu vào đèn, nếu không đèn sẽ tắt ngấm bây giờ!”.

Vị tiểu hòa thượng ngồi bên cạnh vị này, vừa mới nghe thấy tiếng hô hoán, cảm thấy không được vui, bèn nói lại rằng: “Không được nói chuyện!”.

Tiểu hòa thượng khác sau khi nghe thấy hai người này lên tiếng, cũng khẽ nói: “Hai cái người này, tại sao lại nói chuyện?”.

Lời của vị tiểu hòa thượng thứ 3 vừa mới nói xong, vị tiểu hòa thượng thứ 4 càng dương dương đắc ý hướng tới 3 người kia mà nói rằng: “Ha ha! Bây giờ chỉ còn chừa lại mỗi ta là chưa mở miệng nói chuyện!”.

Rốt cuộc cả 4 vị tiểu hòa thượng đều đã nói chuyện, không ai “tu khẩu” qua nổi ngày đầu tiên.

chùa ở đồng nai giúp đời lạc thiện

Cảm ngộ

Người ta luôn nhìn thấy vết dơ trên mặt người khác mà không nhìn thấy cặn dầu đầy khắp trên mặt mình, chỉ nhìn thấy sai của người mà không nhìn thấy bản thân mình còn sai hơn. Đối với mình thì kỷ luật dễ dãi, đối với người thì làm khó làm dễ ra bề nghiêm ngặt, thường tự cho rằng mình là phải, tưởng rằng bản thân đều là đúng, sai tại ở người.

Vậy nên khi chúng ta đang trách cứ, đổ tội người khác, trước tiên đừng ngại bình tâm tĩnh khí suy xét bản thân mình có phải cũng có sai? Có câu rằng: “Cung tự hậu, nhi bạc trách ư nhân, tắc viễn oán hỹ!” có nghĩa là: “Tự mình nhận lấy nhiều mà ít trách người, thì tránh xa được điều oán hận”.