NGHỊCH CẢNH KHÔNG PHẢI LÀ BẤT HẠNH, MÀ LÀ MÓN QUÀ CỦA CUỘC SỐNG

Nghịch cảnh không phải là bất hạnh, mà ngược lại đó chính là một sự ban ân. Thái độ của một người dám đương đầu với nghịch cảnh mới làm nên sự khác biệt giữa người này và những người khác.

chua dong nai quy tu giup doi binh an

Không ai mà cả đời đều thuận buồm xuôi gió. Quá trình trưởng thành của mỗi người chắc chắn sẽ có những lúc lao đao vất vả. Chúng ta có thể đau đớn, có thể bị tổn thương, có thể sẽ phải bật khóc; nhưng đừng nên đắm chìm trong sự bi thương đó quá lâu. Khi bình tĩnh lại, hãy thử suy ngẫm xem những vết thương này mang đến cho chúng ta bài học gì, giúp chúng ta tỉnh ngộ ra điều gì?

Khi rơi vào đường hầm đen tối, hãy thản nhiên từng bước từng bước đi ra, chắc chắn sau đó ta sẽ thấy ánh sáng và lối ra nơi cuối con đường. Nếu cứ mãi dừng lại trong đường hầm đó, thì sự đen tối mà nghịch cảnh đem lại sẽ không có dấu chấm hết. Đây không phải là sự tàn khốc của số mệnh, mà là sự tàn khốc do chính bản thân ta chọn lựa.

NGHỊCH CẢNH KHÔNG PHẢI LÀ BẤT HẠNH, MÀ LÀ MÓN QUÀ CỦA CUỘC SỐNG

Có những khi nghịch cảnh là cảnh tượng đẹp đẽ nhất trong cuộc sống, phương pháp tốt nhất để đối diện với nó chính là sự bình tĩnh và ung dung từ nội tâm. Bình tĩnh chính là sự đúng đắn nhất khi đối diện với khó khăn. Và nếu trên thế giới này có xuất hiện kỳ tích, thì đó chính là khi người ta bình tĩnh thản nhiên trong nghịch cảnh